"Công Cẩn, đến Hoành Giang rồi."
Tôn Sách ngồi ngay ngắn nơi đầu thuyền, khuôn mặt đẹp như ngọc, giọng nói trong trẻo. Ánh mắt hắn dừng lại trên người thiếu niên tay cầm quạt lông, đầu đội khăn luân ở bên cạnh.
Khóe môi thiếu niên kia khẽ nhếch, thần sắc tĩnh lặng như nước, giữa hàng mày không chút gợn sóng, nhưng tự mang định lực ngàn cân... Tựa hồ chưa xuất một kế đã rõ thắng bại; chưa động một binh đã định càn khôn.
"Bá Phù, chớ vội." Chu Du đứng ở mũi thuyền, phóng tầm mắt nhìn ra mặt sông xa xăm, giọng trầm ổn: "Trận Hoành Giang này chỉ cầu một chữ 'dụ': Dẫn dụ bộ hạ của Trương Anh ở Ngưu Chử rời trại đến cứu viện. Đánh tan quân địch, đoạt lấy Ngưu Chử, ta mới có căn cơ lập nghiệp."




